Tuyển tập sưu tầm các ca khúc bất tử
Trịnh Công Sơn
Biên soạn: Pham Lam Khai
Lời mở đầu
Có thể nói Trịnh Công Sơn là một tài danh Việt Nam thế kỷ XX. Ông là hiện tượng đặc biệt trong làng tân nhạc nước nhà với số lượng công chúng hâm mộ hiếm có suốt hơn 40 năm qua kể từ khi ông công bố ca khúc đầu tiên Ướt mi vào năm 1959. Suốt trong cuộc “chiến tranh Việt Nam”, hàng trăm bản nhạc tình và nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn đã được hát lên ở miền Nam, và đặc biệt là từ sau chiến thắng lịch sử xuân 1975 thống nhất nước nhà, âm nhạc của ông đã chinh phục hàng triệu, triệu con tim yêu nhạc trong nước và nước ngoài. Chính vì vậy mà tin Trịnh Công Sơn qua đời đã làm chấn động lòng người từng yêu nhạc, yêu thơ, yêu tranh và yêu cách sống của ông. Hàng nghìn vòng hoa viếng, hang nghìn bài viết tiếc thương và ghi nhận những cống hiến lớn lao của ông đã nói lên điều đó.
Chúng
tôi, những người mến mộ, những người bạn và cũng
là đồng nghiệp của ông, trong niềm xúc động chân
thành đã cùng nhau sưu tầm lại những bài viết về ông,
những trước tác của ông nhằm lưu giữ kỷ niệm về
người nghệ sĩ lớn, một thiên tài đã từng có mặt
trên chốn trần gian này. Và để tưởng nhớ ông, chúng
tôi xin chọn lại một phần nhỏ trong bộ sưu tập Trịnh
Công Sơn, làm thành cuốn sách Trịnh Công Sơn Một Người
Thơ Ca Một Cõi Đi Về. Cuốn sách được chia làm bốn
phần: phần 1 gồm những bài viết về Trị nh Công Sơn
trước khi ông mất; phần 2 tập hợp một số bài viết
của ông về cuộc đời và nghệ thuật; phần 3 giới
thiệu 63 bài thơ (ứng với 63 năm ông ở trọ cõi trần)
rút từ các ca khúc Trịnh Công Sơn; và phần 4 - Một Cõi
Đi Về - tập hợp một phần nào bài viết về ông sau
khi ông qua đời. Ngoài ra, cuốn sách giới thiệu một số
hình ảnh tư liệu về ông, tranh vẽ và bản nhạc của
ông.
Thời
gian để làm nên cuốn sách này quá vội, tư liệu được
tập hợp từ nhiều nguồn, bề bộn, việc sắp xếp,
chọn lựa và biên tập chưa thật sự kĩ càng, một số
bài chỉ có thể trích đoạn, một số bài chúng tôi biết
là có nhưng chưa sưu tầm được, chúng tôi cũng không
kịp liên lạc với những người ở xa có góp mặt trong
cuốn sách này, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi
những thiếu sót đáng tiếc. Nhưng vì tình yêu Trịnh
Công Sơn, nhóm biên soạn xin cúi đầu cầu mong bạn bè
bốn phương đại xá, và hy vọng sẽ nhận được những
lời chỉ giáo ân tình. Cũng vì tình yêu Trịnh Công Sơn,
chúng tôi xin được xem cuốn sách này là một nén tâm
nhang tưởng nhớ linh hồn người nghệ sĩ đã mang đến
cho con người “những giấc mơ đời hư ảo”.
MỤC LỤC
Bài Ca Dành Cho Những Xác Người 4
Bay Đi Thầm Lặng 4
Bên Đời Hiu Quạnh 5
Biển Nghìn Thu Ở Lại 6
Biển Nhớ 6
Bốn Mùa Thay Lá 7
Bước Ngậm Ngùi Về 7
Ca Dao Mẹ 8
Cát Bụi 9
Chỉ Có Ta Trong Một Đời 9
Chiếc Lá Thu Phai 10
Chìm Dưới Cơn Mưa 11
Cho Một Người Nằm Xuống 12
Chờ Nhìn Quê Hương Sáng Chói 13
Chưa Mất Niềm Tin 13
Chưa Mòn Giấc Mơ 14
Chuyện Đóa Quỳnh Hương 15
Có Một Dòng Sông Đã Qua Đời 15
Cỏ Xót Xa Đưa 15
Còn Có Bao Ngày 16
Con Mắt Còn Lại 16
Cúi Xuống Thật Gần 18
Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu 19
Đại Bác Ru Đêm 19
Dân Ta Vẫn Sống 20
Dấu Chân Địa Đàng (Tiếng Hát Dạ Lan) 21
Để Gió Cuốn Đi 21
Đêm Bây Giờ Đêm Mai 22
Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ 23
Đi Tìm Quê Hương 23
Diễm Xưa 24
Đóa Hoa Vô Thường 24
Đợi Có Một Ngày 26
Đôi Mắt Nào Mở Ra 27
Đồng Dao 2000 28
Đồng Dao Hòa Bình 28
Dựng Lại Người, Dựng Lại Nhà 29
Đừng Mong Ai Đừng Nghi Ngại 29
Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên 30
Em Đi Trong Chiều 32
Gần Như Niềm Tuyệt Vọng 33
Gia Tài Của Mẹ 34
Giọt Nước Cành Sen 34
Gọi Đời Lên Mau 35
Gọi Tên Bốn Mùa 35
Góp Lá Mùa Xuân 36
Hạ Trắng 36
Hát Trên Những Xác Người 37
Hãy Cứ Vui Như Mọi Ngày 38
Hãy Đi Cùng Nhau 39
Hãy Khóc Đi Em 39
Hăy Sống Dùm Tôi 40
Hãy Yêu Nhau Đi 41
Huế Sài Gòn Hà Nội 41
Huyền Thoại Mẹ 42
Lại Gần Với Nhau 43
Lặng Lẽ Nơi Này 45
Lời Của Giòng Sông 45
Lời Mẹ Ru 46
Lời Thiên Thu Gọi 47
Mẹ Đi Vắng 48
Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui 48
Một Buổi Sáng Mùa Xuân 49
Một Ngày Như Mọi Ngày 50
Mùa Hè Đến 51
Mưa Hồng 51
Nắng Thủy Tinh 51
Này Em Có Nhớ 52
Ngày Dài Trên Quê Hương 52
Ngày Mai Đây Bình Yên 54
Nghe Những Tàn Phai 55
Nghe Tiếng Muôn Trùng 55
Ngủ Đi Con 56
Nguyệt Ca 57
Nhìn Những Mùa Thu Đi 58
Nhớ Mùa Thu Hà Nội 58
NHƯ CÁNH VẠC BAY 59
Như Một Lời Chia Tay 59
Những Ai Còn Là Việt Nam 61
Những Giọt Máu Trổ Bông 62
Nối Vòng Tay Lớn 63
Nước Mắt Cho Quê Hương 63
Phôi Pha 64
Quê Hương Đau Nặng 65
Quỳnh Hương 65
Rồi Như Đá Ngây Ngô 65
Ru Đời Đi Nhé 66
Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng 66
Ru Ta Ngậm Ngùi 67
Ta Đi Dựng Cờ 68
Ta Phải Thấy Mặt Trời 69
Ta Thấy Gì Đêm Nay 69
Thiên Sứ Bâng Khuâng 70
Tiếng Ve Gọi Hè 72
Tình Nhớ 73
Tình Sầu 74
Tình Xa 75
Tình Xót Xa Vừa 76
Tôi Đã Mất 76
Tôi Sẽ Đi Thăm 77
Tự Tình Khúc 78
Tuổi Đá Buồn 78
Tuổi Đời Mênh Mông 80
Tưởng Rằng Đã Quên 80
Vẫn Có Em Bên Đời 81
Vẫn Nhớ Cuộc Đời 82
Vì Bé Ngoan 83
Xa Dấu Mặt Trời 84
Xin Cho Tôi 85
Xin Trả Nợ Người 87
Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng
Trên nóc nhà thành phố, trên những đường quanh co.
Xác người nằm bơ vơ, dưới mái hiên chùa
Trong giáo đường thành phố, trên thềm nhà hoang vu
Mùa xuân ơi, xác nuôi thơm cho đất ruộng cày
Việt Nam ơi, xác thêm hơi cho đất ngày mai
Đường đi tới, dù chông gai
Thì quanh đây đã có người
Xác người nằm quanh đây, trong mưa lạnh này
Bên xác người già yếu, có xác còn thơ ngây
Xác nào là em tôi, dưới hố hầm này
Trong những vùng lửa cháy, bên những vồng ngô khoai
(Hát 2 lần rồi Hết)
Có chút bồi hồi trong phút chia ly.
Có những mặt người không yêu là vì.
Có những cuộc đời hết sức ngây ngô.
Đi trong tình dài có người đã tới.
Sao trong hồn này tiếng lời hấp hối.
Tôi không là người u mê khờ dại.
Đã hết thật rồi tiếng nói vui tươi.
Có tiếng thở dài dưới gió thu đông.
Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng.
Có những mặt người giữa phố hoang mang.
Có chút lệ nhòa trong phút hôn nhau.
Có những vực bờ chôn theo tình đầu.
Có vẫy chào về giữa chốn binh đao.
Đi sao nặng nề kiếp người nhỏ bé.
Xa xăm ngọn cờ quê nhà vắng gió.
Tôi không kẻ thù nên đau từ độ.
Tóc úa là nhờ những tháng âu lo.
Có nắng vàng nghèo trên lối đi xa.
Có tối thật đều trong linh hồn nhỏ.
Có mắt thật chiều dưới trán ngây thơ.
Có chén rượu chờ trong quán đêm đêm.
Có những bạn bè xanh như người bệnh.
Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông.
Tôi như mọi người mong ngày sẽ tới.
Nhưng khi về lại thu mình góc tối.
Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười.
Có nói được gì những tiếng bi ai.
Có tiếng tù và hối thúc trong tim.
Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh.
Có nhớ vài lần những má môi xinh.
Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ
(hưm...hừm........hưm)
(hưm....hừm..............hưm)
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ
(hưm...hừm........hưm)
(hưm....hừm..............hưm)
Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ
(hưm...hừm........hưm)
(hưm....hừm..............hưm)
Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi
(hưm...hừm........hưm)
(hưm....hừm..............hư)
Biển đánh bờ,
Xôn xao bờ đánh biển
Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai
Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát
Biển là em ngọt đắng trùng khơi
Biển nghìn thu ở lại, nghìn thu ngậm ngùi
Biển đánh bờ,
Xôn xao bờ đánh biển
Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai
Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát
Biển là em ngọt đắng trùng khơi
Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
gọi hồn liễu rũ lê thê
gọi bờ cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi
đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
sỏi đá trông em từng giờ
nghe buồn nhịp chân bơ vơ
Ngày mai em đi
biển nhớ em quay về nguồn
gọi trùng dương gió ngập hồn
bàn tay chăn gió mưa sang
Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn mờ
hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
nghe ngoài biển động buồn hơn
Hôm nào em về
bàn tay buông lối ngỏ
đàn lên cung phím chờ
sầu lên đây hoang vu
Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
triều sương ướt đẫm cơn mê
trời cao níu bước sơn khê
Ngày mai em đi
cồn đá rêu phong rủ buồn
đèn phố nghe mưa tủi hờn
nghe ngoài trời giăng mây tuôn
Ngày mai em đi
biển có bâng khuâng gọi thầm
ngày mưa tháng nắng còn buồn
bàn tay nghe ngóng tin sang
Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn vàng
nửa bóng xuân qua ngập ngừng
nghe trời gió lộng mà thương.
*Mời nghe cô Khánh Ly
**cô Hà Thanh (Sài Gòn, 1970)
Bốn mùa như gió
Bốn mùa như mây
Những dòng sông nối đôi tay
liền với biển khơi
Đêm chờ ánh sáng
Mưa đòi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao
Vừa xa vừa gần
Con sông là thuyền
Mây xa là buồm
Từng giọt sương thu hết mênh mông
Những giọt mưa
Những nụ hoa
Hẹn hò gặp nhau trước sân nhà
Không hẹn mà đến
Không chờ mà đi
Bốn mùa thay lá
Thay hoa thay mãi đời ta
Bên trời xanh mãi
Những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu
Hình dáng nụ cười
Ngậm ngùi bước về , nhà xưa hoang vắng
Vườn cỏ lấp đầy , chiều rưng rưng nắng
Ngậm ngùi bước về , thềm rêu phong kín
Một con dế buồn , hát dưới gạch vôi
Ngậm ngùi bước về , làn rơm theo gió
Lạnh lùng bốn bề , chiều phơi sắc máu
Mộ nào giữa vườn, cỏ tranh cao lấp
Một con bướm dại, vỗ cánh hững hờ
Ngậm ngùi bước về , lòng chợt não nề
Ôi bao lâu rồi , chờ đợi hôm nay
Tàn cuộc binh đao , để rồi về đây
Chỉ thấy hoang tàn , chỉ thấy mộ vàng !
Còn gì hỡi người , lạ lùng hết rồi
Ôi quê hương này , ngày nào nên thơ , giờ chỉ chơ vơ
Một hàng cờ cao , rũ bóng sương mờ , rũ bóng ơ hờ !
Một mình cuối chiều , ngồi nghe mây trắng
Trở về cuối lòng , ngàn cơn cay đắng
Ngậm ngùi bước về .. thềm rêu phong kín
Và trong tiếng quạ .. rớt xuống hồn hoang
Ngồi lại cuối chiều, cổ cơn đau xót
Rụt rè góc mộ , ngoài chim nhỏ hót
Buổi chiều ngát sầu , cỏ cây ngơ ngác
Và chim ấp mộ , loài bướm ru buồn
Nhịp 4/4 Chậm vừa Hợp âm Rê thứ
1.
Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn đong đưa võng buồn
Mẹ ngồi ru con mây qua đầu ghềnh lạy trời mưa tuôn
Lạy trời mưa tuôn cho đất sợi mềm hạt mầm vun lên
Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời mình
2.
Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn năm qua tuổi mòn
Mẹ nhìn quê hương nghe con mình buồn giọt lệ ăn năn
Giọt lệ ăn năn đưa con về trần tủi nhục chung thân
Một dòng sông trôi cuốn mãi về trời bấp bênh phận người
Điệp khúc
Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênh
Mẹ ngồi ru con ru mây vào hồn
Mẹ dạy cho con tiếng nói quê hương
Mẹ nhìn con đi phút giây bàng hoàng
3.
Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn đong đưa phận mình
Mẹ ngồi ru con nghe đất gọi thầm trọn nợ lưu vong
Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương
Tuổi còn bơ vơ thế giới hằn thù chiến tranh ngục tù
Tài liệu tham khảo: Ca Khúc Trịnh Công Sơn: Thần Thoại Quê Hương, Tình Yêu và Thân Phận, bìa họa sĩ Đinh Cường, Nhân Bản ấn hành.
Bài hát này và bài "Diễm Xưa" đã được dịch qua tiếng Nhật và đã được Khánh Ly trình bày tại Hội Chợ Quốc Tế Expo ở Osaka năm 1970. Bài "Diễm Xưa" (tiếng Nhật) sau đó đã trở thành "top hit", nằm trong top 10 ở Nhật năm 1970.
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi
Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày
Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội
Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui
Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xóa bỏ không hay...
1. Đời vẽ tôi tên mục đồng,
Rồi vẽ thêm con ngựa hồng,
Từ đó
lên đường
phiêu linh ...
Đời vẽ trong tôi một ngày,
Rồi vẽ thêm đêm thật dài,
Từ đó
tôi thề
sẽ rong chơi ...
Điêp Khúc:
Chỉ có ta trong một đời,
Chỉ có ta trong một thời,
Một thời
Với yêu người mà thôi ...
Chào những cây xanh nụ hồng
Chào những con sông thị thành
Một ngày
Sẽ không còn thấy lại
Từng ngày đi dần tới
Hẹn hò với trời mây ...
2. Đời vẽ tóc em thật dài
Rồi vẽ môi thơm nụ cười
Từ đó
thiên hạ
vui tươi ...
Đời vẽ tim em lạ kỳ
Tình có trong em nhiều mùa
Từ đó
thiên hạ
quá ưu tư ...
3. Đời vẽ tôi trong cuộc tình
Đầy những yêu thương giận hờn
Từ đó
sớm chiều
bâng khuâng ...
Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng
Vì lỡ nơi đây nặng tình
Từ đó
tôi chìm
dưới mênh mông ... (trở lại điệp khúc )
4. Đời đã cho tôi ngậm ngùi
Đời sẽ cho thêm ngọt bùi
Đời sống
chan hoà
trong tôi
Đời đã cho tôi một ngày
Nhìn thấy gian manh loài người
Từ đó
tôi hằng
biếng vui chơi ...
Về đây đứng ngồi
đường xa quá ngại
để lòng theo chút nắng bên ngoài
Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai
Người đâu mất người
đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây
Chiều hôm thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay
Về thu xếp lại
Ngày trong nếp ngày
Vội vàng thêm những lúc yêu người
Cuồng phong cánh mỏi
Về bên núi đợi
Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay
Nằm nghe giữa trời
Giòn vang tiếng cười
điệu kèn ai buốt trong tôi
Mùi hương phấn người
Một hôm nhớ lại
Hẹn ngày sau sẽ mua vui.
Chìm dưới cơn mưa và chìm dưới đêm khuya
Trời đất bao la còn chìm đắm trong ta
Hạt cát ngu ngơ nằm chìm dưới chân đi
Bờ bến thiên thu nằm chìm dưới hư vô
Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm trước
Mây qua mây qua môi em hồng nhạt
Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm nữa
Mây qua mây qua môi em hồng vừa
Chìm dưới cơn mưa một người chết đêm qua
Chìm dưới đất kia một người sống thiên thu
Chìm khuất trong ta một lời vu vơ
Chìm dưới thiên thu là một đóa thơm tho
Chìm dưới cơn mưa và chìm dưới đêm khuya
Trời đất bao la còn chìm đắm trong ta
Hạt cát ngu ngơ nằm chìm dưới chân đi
Bờ bến thiên thu nằm chìm dưới hư vô
Chìm dưới cơn mưa bàn chân nhỏ bé
Năm xưa,năm xưa cũng vui hội hè
Chìm dưới cơn mưa bàn chân nhỏ bé
Năm nay, năm nay đã quên đường về
Chìm dưới cơn mưa một người chết đêm qua
Chìm dưới đất kia một người sống thiên thu
Chìm khuất trong ta một lời nói vu vơ
Chìm dưới thiên thu là một đóa thơm tho
Chìm dưới cơn mưa một dấu chân đi
Chìm dưới đất kia hạt cát bao la.
Chính Chúng Ta Phải Nói
Chính chúng ta phải nói hòa bình
khi tim người rực lửa cầu mong
Chính chúng ta phải có mọi quyền
Đứng lên đòi thống nhất quê hương
Em đã thấy các anh trên đường
thoát yếu hèn dựng thân cao lớn
Đời sống vươn vai
Thành phố giăng tay
Lời nói căng môi
Trăm con phố bỗng lao xao mừng
Trăm câu nói gióng cao như rừng
một giòng cuồng lưu mở đời tự do
Nhà tù hò reo
Chính chúng ta phải nói hòa bình
Khi đất này địa ngục dựng lên
Chình chúng ta dành lấy mọi quyền
Quyết chối từ chém giết anh em
Em đã thấy các anh lên đường
Những tay trần làm cơn bão lớn
Cùng đứng bên nhau
Triệu bước nôn nao
Biểu ngữ giăng cao
Ta hãy nói hãy kêu tung trời
Ta phải đến khắp nơi ta đòi
Ruộng cần bàn tay
Nhà cần người xây
Vũ khí xếp lại
Chính chúng ta phải nói hòa bình
Chính chúng ta phải nói hòa bình
Thế giới này loài người đã dã man
Thế giới này chỉ còn lại người điên
Anh em quyết lòng Đứng lên!
[ Chậm buồn - 4/4 - Am ]
Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây
Đã vui chơi trong cuộc đời nầy
Đã bay cao trong vòm trời đầy
Rồi nằm xuống, không bạn bè, không có ai
Không có ai, từng ngày, không có ai đời đời
Ru anh ngủ vùi, mùa mưa tới trong nghĩa trang này có loài chim thôi!
Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng, đã vắng anh
Như cánh chim, bỏ rừng, như trái tim bỏ tình
Nơi đây một lần, nhìn anh đến những xót xa đành nói cùng hư không!
Bạn bè còn đó anh biết không Anh?
Người tình còn đó anh nhớ không anh?
Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên
Khi bóng anh như cánh chim chìm xuống.
Vùng trời nào đó anh đã bay qua?
Chỉ còn lại đây những sáng bao la
Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ.
Anh nằm xuống, như một lần vào viễn du
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò
Người thành phố, trong một ngày, đã nhắc tên
Những sớm mai, lửa đạn
những máu xương chập chùng
Xin cho một người vừa nằm xuống
thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang.
Nơi đây tôi chờ, nơi kia anh chờ
Trong căn nhà nhỏ Mẹ cũng ngồi chờ
Anh lính ngồi chờ trên đồi hoang vu
Người tù ngồi chờ bóng tối mịt mù
Chờ đã bao năm, chờ đã bao năm, chờ đã bao năm ...
Điệp khúc 1:
Chờ mai này ta dậy trong tiếng hò reo
Chờ cho lòng căm thù đến lúc chìm sâu
Chờ hòa bình đến, chờ tiếng bom im
Chờ bước đi trên những con đường không chông mìn
Chờ đường giao thông chấp nối chuyến xe qua ba miền
Chờ tin mừng sông chờ núi cũng chờ mong
Chờ trên vừng trán mẹ thắp lên bình minh
Chờ khô nước mắt, chờ đá reo ca
Chờ áo cơm nuôi cho những trẻ con không nhà
Chờ ngày Việt Nam thống nhất cho những tình thương vỡ bờ
Điệp khúc 2:
Chờ tiếng kèn đưa về đây những đàn con
Chờ tim người không còn nuôi những hờn căm
Chờ đêm không cấm, chờ sáng thênh thang
Chờ lúa thơm lên dưới những bàn tay dân mình
Chờ lòng yêu thương đất nước quyết đi xây thanh bình
Chờ trống dồn tin mừng khắp phố làng ta
Chờ nghe từ đất dậy tiếng ca tự do
Chờ cây thay lá, chờ kết bông hoa
Chờ thấy ta đi trong phố phường không xa lạ
Chờ nhìn quê hương sáng chói mắt mẹ ngày nay chưa mờ
(Trích trong tập nhạc "Kinh Việt Nam")
Dù hôm nay tôi chưa nhìn Hà Nội
Dù hôm nay em chưa thấy Sài Gòn
Nhưng sao lòng tôi vẫn chưa mất (…) niềm tin
Vì quê hương sẽ có ngày hoà bình
Cố nuôi vững bền những tình thương lớn.
Dù hôm nay tôi chưa nhìn Hà Nội
Dù hôm nay em chưa thấy Sài Gòn
Nhưng em và tôi cùng nói tiếng (…) Việt Nam
Lòng ta ơi hãy biến tan thù hận
Đón nghe tiếng cười trên đất nước nát tan.
Dù trong tôi đã héo hon đợi chờ
Dù môi em đã héo hắt nụ cười
Nhưng ta bền gan chờ đón những (…) ngày mai
Vì quê hương sẽ có ngày gặp lại
Máu xương hai miền rung lòng thế giới.
Dù hôm nay tôi chưa về Hà Nội
Dù hôm nay em chưa đến Sài Gòn
Nhưng trong lòng nhau thấp thoáng bóng (…) cờ chung
Ngày mai đây bước chân qua mọi miền
Trái tim dân tộc còn đâu những vết thương.
Ta bước bước đi, bước bước hoài,
trên quê hương dấu yêu này
Còn bao nhiêu người, nhìn nhau hôm nay
đôi mắt bóng tối, trái tim nghi ngại
Còn ai quanh đây chưa góp tiếng nói
Chưa nối lại nắm tay
Ta bước bước đi, bước bước hoài,
trên quê hương dấu yêu này
Dù trăm năm dài, ngày đêm dân ta cứ chiến đấu mãi
Đánh trăm quân thù
Mặt đất âm u đang dọn ngày về
trong câu thề máu xương
Ta bước bước đi, bước bước hoài, trên quê hương dấu yêu này
Ta nối nối tay cất tiếng cười thách đố ai cướp đất này
Từ nghìn năm ta tới
Còn cố gắng mãi
Dựng nước mọi nơi
Ta bước bước đi, bước bước hoài,
trên quê hương dấu yêu này
Ruộng khô đất nghèo
Bàn tay nâng niu
Ta quyết cấy mãi
Lúa sẽ lên đều
Ngày nay dân ta đang mãi đói khát
quyết sống còn với nhau
Ta bước bước đi, bước bước hoài,
trên quê hương dấu yêu này
Ruộng hư cấy lại, nhà tan ta xây
Quyết chí sớm tối giữ thơm con người
Ngàn năm dân ta qua mọi ngục tù
Chưa hao mòn giấc mơ.
Giọt mưa lặng lẽ trên nụ quỳnh
Quỳnh hương một đóa thoáng hương thầm vườn đêm xao xuyến
Một đôi lần đến như người tình để cho trời đất báo tin lành vẫn bình yên
Mùa mưa tới cành hoa trắng ngần.
Đã ra đời đùa vui phút giây sau một lần đến bên người
Khép lại tấm lòng nghìn năm nhớ ai
Còn nơi nào biết những chuyện tình
Tựa như chuyện những đóa hoa quỳnh một đời thương nhớ
Người đi tìm kiếm giữa mịt mùng người đi tìm mãi suốt con đường tấm lòng kia
Mười năm xưa đứng bên bờ dậu.
Ðường xanh hoa muối bay rì rào.
Có người lòng như khăn mới thêu.
Mười năm sau áo bay đường chiều
Bàn chân trong phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo
Tóc người như dòng sông xưa ấy đã phai,
đã lênh đênh biển khơi
Có lần bàn chân qua phố
thấy người sóng lao xao bờ tôi
Mười năm chân bước trên đường dài
Gặp nhau không nói không nụ cười
Chút tình dường như hiu hắt bay
Mười năm khi phố khi vùng đồi
Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
Có một dòng sông đã qua đời.
người
Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế.
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa.
Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời.
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời.
Dưới ngọn đèn một bóng chim qua
Giữa đường đi một người đứng gọi
Có biết gì về ngày chưa tới.
Những ngày ngồi rủ tóc âm u
Nghe tiền thần về chào bóng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu.
Đêm ta nằm bóng tối che ngang
Đêm ta nằm nghe tiếng trăm năm
Gọi thì thầm, gọi thì thầm, gọi thì thầm
Đêm nghe trời như hú như than
Ta nghe đời như có như không
Còn lại mình
Đời bồng bềnh
đời buồn tênh
Còn đây có bao ngày
Còn ta cứ vui chơi
Rồi mai sẽ ra đi
Dù nhớ thương con người
Còn đây những đêm này
Còn em hãy yêu tôi
Đời đốt nến chia phôi
Dù nhớ thương cũng hoài
Trong cuộc bể dâu
Ôi trăm ngày phố xá
cũng trôi theo
Trong hội trần gian
Bao nhiêu ngày yêu dấu
Cũng không còn
Từng dòng nước mắt
Sẽ nhớ thương cho đời
Từng dòng nước mắt
Sẽ tiếc cho ngày vui
Người người yêu nhau
Đã mất nhau trong đời
Một ngày tăm tối
Khép nghìn sớm mai.
Còn hai con mắt khóc người một con.
Còn hai con mắt một con khóc người.
Con mắt còn lại nhìn cuộc đời tôi.
Nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp.
Con mắt cón lại nhìn cuộc tình phai.
Tình trong hai tay một hôm biến mất.
Con mắt còn lại là con mắt ai.
Con mắt còn lại nhìn tôi thở dài.
Còn hai con mắt khóc người một con
Còn hai con mắt một con khóc người.
Con mắt còn lại nhìn một thành hai
Nhìn em yêu thương nhìn em thú dữ.
Con mắt còn lại ngờ vực tình tôi.
Cuồng điên yêu thương cuồng điên nỗi nhớ
Con mắt còn lại nhìn mây trắng bay
Con mắt còn lại nhìn tôi bùi ngùi.
Còn hai con mắt khóc người một con
Còn hai con mắt một con khóc người.
Con mắt còn lại nhìn đời là không
Nhìn em hư vô nhìn em bóng nắng
Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm.
Nhìn em ra đi lòng em xa vắng.
Con mắt còn lại là đêm tối tăm
Con mắt còn lại là đêm nồng nàn.
Còn Tuổi Nào Cho Em
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài
Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào
Còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa
Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...
Cúi xuống
Cho máu ngược dòng
Cho nước sông cạn nguồn
Cho cây khô trên cành trút lá bơ vơ
Cúi xuống
Cho bóng đổ dài
Cho xót xa mặt trời
Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha
Cúi xuống
Nghe đời nhấp nhô
Nghe tim rạn vỡ
Nghe trong tuổi nhỏ khóc oà
Cúi xuống
Trên bờ xót xa
Trên cơn lửa đỏ
Trên khuôn mặt đã im lìm
Cúi xuống
Nhìn sâu trong mắt
Và nghe mưa bão tan đi trong đại dương
Cúi xuống
Cúi xuống thật buồn
Cho nước sông cuồn cuộn
Hai mươi năm no tròn tuổi biết đau thương
Cúi xuống
Cho tắt nụ cười
Cho chút da thịt người
Trong tan hoang vẫn còn bóng mát che ngang
***
Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho trái tim đập dồn
Cho đam mê thay vào đổ nát quê hương
Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho chiếc hôn ngọt nồng
Cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không
Cúi xuống
Cho tình dấy lên
Cho da thịt mềm
Cho cơn mặn nồng ngất lịm
Cúi xuống
Cho đời lãng quên
Cho mây trời chìm
Cho đêm mở hội âm thầm
Cúi xuống
Vùng non xanh mát
Và cao tiếng hát cho cơn ưu phiền tan
Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho tóc em bềnh bồng
Cơn đau anh vui lòng bóng mát trên cao
Cúi xuống
Cho đến bạc đầu
Trên phút giây nhiệm mầu
Hai mươi năm xin còn một sớm thương nhau
Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây
Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi
Tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ.
Chiều mưa giông tới em ơi em ơi
Sầu thôi xuống đầy, làm sao em nhớ
Mưa ngoài sông bay, lời ca anh nhỏ, nỗi lòng anh đầy
Sầu thôi thôi đầy
Sầu thôi xuống....đầy.
1.
Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Đại bác qua đây đánh thức mẹ dậy
Đại bác qua đây con thơ buồn tủi
nửa đêm sáng chói hỏa châu trên núi.
Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Từng chuyến bay đêm con thơ giật mình
Hầm trú tan hoang ôi da thịt vàng
Từng đêm chong sáng là mắt quê hương.
Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
từng vùng thịt xương có mẹ có em
2.
Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng
đại bác đêm đêm như kinh không mang lời nguyện
Trẻ thơ quên sống từng đêm nghe ngóng.
Đại bác đêm đêm dội về thành phố
người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
Đại bác đêm đêm ru da thịt vàng
Đại bác nghe quen như câu dạo buồn
Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương.
Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
từng vùng thịt xương có mẹ có em
Dân ta đã bao nhiêu năm
Lòng chìm sâu ước mơ hân hoan
Nhìn rừng phơi xác thân anh em
Nhìn trái tim rơi theo đại bác
Thịt người cho thú nhai ngon
Mẹ cha tóc khô như rơm
Chờ đàn con đã đi bao năm không về
Đứa về cụt bàn chân
Dân ta đã bao nhiêu năm
Đầu đội bom bước đi mong manh
Tầm đạn bay nhức đau trong xương
Nhìn trái tim treo trên đầu súng
Một đời nước mắt chan cơm
Hờn căm cắt chia anh em
Đàn trẻ thơ vẫn đi trong đêm
Đến trường cố chờ ngày bình yên
Nhưng dân ta vẫn lớn như rừng
Ngày đêm luân phiên giữ nước
Da lên mầu gió sương
Chân anh qua vạn gập ghềnh
Từ ruộng đồng hạt lúa nuôi dân ta
Mầm hoa binh nở trên đời dân khốn khó
Cùng đứng lên ta đi dựng lại căn nhà tự do.
Bao nhiêu năm chờ đã héo hon
Bàn chân hôm nay mạnh bước
Tôi lên đường với anh, ta đi thấy lại ruộng vườn
Mặt trời nào rực sáng trong con tim
Hoà bình nào vừa bay về trong gió lớn
Rừng núi ơi ta đi dựng lại con đường Việt Nam
(Trích trong tập nhạc "Kinh Việt Nam")
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mấy miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tồi loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Ðến bây giờ mắt đã mù
Tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu
Lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vùi
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
để người về hát đêm hồng
địa đàng còn in dấu chân bước quên.
Sống trong đời sống.
Cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió (...) cuốn (...) đi
Để gió (...) cuốn (...) đi
Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian
Những khi chiều tối. Cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước (...) cuốn (...) trôi
Rồi nước (...) cuốn (...) trôi
Hãy nghiêng đời xuống. Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt (...) trái (...) tim
Để buốt (...) trái (...) tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót tan trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới. Dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng (...) bóng (...) ai
Dù vắng (...) bóng (...) ai
1. Ôi đêm dài và cơn bão rớt
Trên giải đất quê hương khô cằn
Ôi bom đạn cày trên những xác
Trên đồng lúa hôm nay bỏ hoang
Ôi da vàng Việt Nam vỡ nát
xương thịt đó thiêng liêng vô cùng
Đêm bây giờ đêm quá hư vô
Ôi con người mang trái tim khô
Đêm bây giờ thắp sáng âu lo
Hai mươi năm buồn vui hững hờ
ĐK :
Đêm thôi dài Cho mai này người Việt hái lúa ngoài đồng chín
Đêm no lành Đêm thanh bình người Việt thấy tương lai rất gần
Đêm vui mừng Đêm tưng bừng người Việt hát cuối làng đầu phố
Đêm xa lạ Đêm chói lòa người Việt sống như chưa bao giờ
2. Ôi đêm dài hỏa châu đốt sáng
Cho giòng máu trong con phai mầu
Ôi đêm dài Việt Nam buốt cóng
Xin cầm lấy con tim của nhau
Ôi da vàng Việt Nam cháy nóng
Đêm mở mắt nghe đêm kêu gào
Đêm bây giờ dã thú lang thang
Đêm bây giờ ma quái đi hoang
Đêm hãi hùng đêm tối mênh mông
Hai mươi năm là đêm không cùng
3. Đêm mai nầy trời im tiếng súng
Cho mẹ hát ca dao trên đồng
Đêm mai nầy hỏa châu hết sáng
Cho mẹ thấy tương lai đàn con
Đêm huy hoàng trời mưa trút xuống
Ôi từ đó nghe như thiên đàng
Đêm mai nầy phố xá thênh thang
Quê hương đầy bóng dáng anh em
Đêm yên lành trong mắt trong tim
Khóc bên nhau bằng đêm vui mừng
1.
Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe
2.
Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya
Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia
Người nô lệ da vàng ngủ quên
ngủ quên trong căn nhà nhỏ
đèn thắp thì mờ
ngủ quên, quên đã bao năm
ngủ quên không thấy quê hương
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc dân ta
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc tự do
Người nô lệ da vàng bước đi
bước đi, đi về đầu non
Người nô lệ da vàng bước đi
bước đi, đi về biển xanh
Đi khâu vá con sông Việt Nam hai mươi năm liền
thịt xương phơi trên đôi miền
đi cho thấy quê hương
Người nô lệ da vàng ngồi yên
ngồi yên trong căn nhà nhỏ
đèn thắp thì mờ
ngồi yên quên nước quên non,
ngồi yên xin áo xin cơm
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc đôi chân
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc hờn căm
Người nô lệ da vàng bước đi
bước đi, đi về ruộng nương
Người nô lệ da vàng bước đi
bước đi, đi về đồi hoang
Đi nói với anh em đòi cho quê hương thanh bình
Dựng xây tương lai Tiên Rồng
Đi cho thấy quê hương
Đi cho thấy quê hương
Đi cho thấy quê hương ...(nhỏ dần rồi Hết)
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu
Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa
Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhỡ mai trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.
Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm, một hồn giấy mới
Tìm em tôi tìm, nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng, tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông những dấu hài
Tìm em xa gần, đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng, trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng đâu em
Tìm trong vô thường có đôi dòng kinh, sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề thơm ngát hương trầm
Trong vườn mưa tạnh, tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội một đóa hoa quỳnh
Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân
Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái - ân
Sen hồng một nụ, em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ, em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình
Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa Thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà
Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta
Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia
Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nơi chia lìa
Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu
Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên
Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đóa hoa vô thường ...
Đợi chờ yêu thương trên cây thánh giá
Đợi xóa sân si dưới bóng bồ đề
Đợi con kên kên bên cành nhỏ lệ
Đợi có tiếng cười trong nỗi lo
Đợi làm đôi chân đi quanh thế giới
Để thấy con tim thế giới hẹp hòi
Đợi nghe lương tâm con người trở lại
Đợi đã héo mòn những sớm mai
Bao nhiêu năm chờ đợi oán thù là khí giới
Trong con tim lời nói yêu thương mất rồi
Bao nhiêu năm mịt mùng dấu đạn bom chưa dứt
Trên quê hương dần khuất những anh hùng
Giọt lệ gian nan cho ta khóc với
Đợi thấy anh em dưới ánh mặt trời
Dành trong bao la con đường thật nhỏ
Đợi sẽ có ngày em bước qua
Đợi từ đau thương quê hương sẽ lớn
Đợi máu anh em chớm những nụ hồng
Đợi cây lên xanh trên rừng hoạn nạn
Đợi thấy những đường không cách ngăn
Đời Gọi Em Biết Bao Lần
Đi về đâu hỡi em?
Khi trong lòng không chút nắng
Giấc mơ đời xa vắng
Bước chân không chờ ai đón
Một đời em mãi lang thang
Lòng lạnh băng giữa đau thương
Em về đâu hỡi em
Hãy lau khô dòng nước mắt
Đời gọi em biết bao lần
Đời gọi em về giữa yêu thương
Để trả em ngày tháng êm đềm
Trả lại nắng trong tim
Trả lại thoáng hương thơm
Em về đâu hỡi em
Có nghe tình yêu lên tiếng
Hãy chôn vào quên lãng
Nỗi đau hay niềm cay đắng
Đời nhẹ nâng bước chân em
Về lại trong phố thênh thang
Bao buồn xưa sẽ quên
Hãy yêu khi đời mang đến
Một cành hoa giữa tâm hồn.
Đôi mắt nào mở ra trên cao
Nhìn Việt Nam sống lại ngày đầu
Đôi mắt nào mở ra cho nhau
Nhìn hồn phai những vết thương đau
Đôi mắt nào mở ra trông theo
Từng niềm vui mắt người thấy lại
Đôi mắt nào mở ra hôm nay nhìn rừng khô lên những mầm tươi
Đôi mắt nào mở ra hôm nay
Để nhìn thấy nắng và loài người
Đôi mắt nào mở ra cho nhau
Nhìn đạn bom vũ khí im hơi
Đôi mắt nào mở ra trong tôi
Để nhìn theo nhịp mừng máu chẩy
Đôi mắt nào mở ra trên vai
Nhìn bàn tay tìm hướng tương lai
Tìm lại đôi tay cho mẹ về thăm lúa
Họp chợ đêm nay chi chị gánh em gồng
Tìm lại con đê cho một bầy em bé
Tìm làng tre xanh cho làng mạc miền quê
Tìm lại thanh xuân cho chị hồng đôi má
Tìm lại đôi vai em về gánh xuân nồng
Tìm lại thơ ngây cho một bầy em bé
Tìm lại đôi chân cho người lính trở về
Tìm lại con trăng cho cuộc tình mới chớm
Giọng hò đong đưa đêm đắp lúa bên làng
Tìm bờ ao trong cho một đàn con gái
Ngồi giấc ban mai treo giọng cười đầu cây
Tìm đường ta đi không đạn mìn theo dấu
Tìm lại trên sông xuôi ngược những ghe thuyền
Tìm lại xôn xao đêm ngộp đèn phố lớn
Tìm buồng cau cao đeo giọt nắng buổi chiều.
[ 2/4 - Em ]
Đường sóng gió đã qua(a) đi
Đường hòa bình ta đến rồi
Năm hai ngàn ta đi tới
Đường tương lai ta rộng lối
Đường bão tố đã qua(a) đi
Đường hòa bình đã sáng ngời
Những con đường còn đi mãi
Đường thênh thang dưới chân người
Đường gió cuốn may ngang trời
Đời lấp lánh đóa hoa thảnh thơi
Nụ quê hương tình yêu dấu
Lửa trong time nuôi từng giọt máu
Đường đất nước tay muôn trùng
Người ôm lấy trái tim bình minh
Vì dân ta cần sức sống
Cần bay cao nòi giống tiên rồng
Đường thế giới rất bao(a) la
Đường mọi người đang ngóng chờ
Trên con đường đầy hoa lá
Đường anh em mênh mông nỗi nhớ
Đường nắng sớm với mưa(ư) khuya
Đường gập ghềnh sẽ xóa nhòa
Bao tâm hồn xanh như lá
Cùng hân hoan với quê nhà
Hai mươi năm nhục nhằn đã qua
Hôm nay thấy mặt trời rực sáng
Trong tim người trong tim ta trong tim anh
Trong tim những ruộng đồng gội nắng
Hai mươi năm nhục nhằn đã qua
Hôm nay thấy nụ cười rạng chói
Trên môi người trên môi ta
trên môi em trên môi những mẹ già
Đường ta đi mênh mông phố xá bao người quen
bàn chân ta thênh thang những nắm tay reo mừng
Về khắp chốn núi rừng về khắp bao thôn làng
cùng hát xông đất mới cho trời vui theo với lòng người
Hai mươi năm hận thù đã qua
hôm nay thấy mặt người đổi mới
ta yêu trời ta yêu ta ta yêu em
ta yêu nắng hòa bình vừa đến
hai mươi năm hận thù đã qua
Hôm nay thấy từng giọt nước mắt
Trôi em đềm trong tim cha trong tim em
trong tim bé hiền hòa
hai mươi năm ngục tù tối đen
hôm nay nắng lạ lùng rọi ấm
trên da vàng trên da thơm
trên da em trên da những người việt chờ ngóng
Hai mươi năm ngục tù sẽ quên
hôm nay chén rượu nồng mừng uống cho vui mẹ cho vui cha
cho vui con cho vui những vợ chồng
Đường Việt nam hôm nay có bước chân tự do
Người Việt ta hôm nay sống với nhau thật thà
từ khắp chốn bước về ầm tiếng chân vỡ bờ
Cờ đứng lên trong gió sóng cờ cao theo với cửa nhà
Hai mươi năm chờ từng phút giây
Hôm nay tiếng hòa bình đã thấy
trên môi người trên môi ta
trên môi em trên môi những người Việt nghèo khốn
hai mươi năm chờ đợi đã lâu, nay sức sống tràn về mạch máu
nuôi tim mẹ nuôi tim cha
Nuôi tim nhau nuôi đất nước thật giàu
1. Ta cùng lên đường, đi xây lại Việt Nam
Bàn chân ta đi mau đi sâu vô tới rừng cao
Vác những cây rừng to về nơi đây ta xây dựng nhà
Dựng làng mới cho dân ta về, dựng nhà mới cho miền quê
2. Trên những con đường vang bước người dồn chân
Bàn chân ta lên non ra sông ra tới biển xanh
Gánh đá mang về, kinh về nơi đây ta xây làm nền
Dựng nhà mới trên đổ nát này dựng đời mới trong nụ cười
ĐK:
Sức sống trong bàn tay trong bàn chân
Người đi lên bàn tay, nhà lớp lớp lớn trên Việt Nam
Nắng mới nung lòng anh nung lòng tôi
Dù mưa lên dựng thêm nhanh
Nhà trên non xuống đến đồng bằng
3. Ta cùng lên đường đi xây lại Tự do
Lòng người dân ta xưa hoang vu nay hết buồn lo
Những sớm mai Việt Nam tình ta bay theo sóng ngọn cờ
Dựng người mới như cây sang mùa Người vượt tới những trời xa
4. Ta cùng lên đường đi xây lại tình thương
Lòng mẹ ta xưa kia bao la như Thái Bình Dương
Những đứa con là sông mừng hôm nay xóa hết căm hờn
Mượn phù sa đắp trên điêu tàn lòng nhân ái lên nụ hồng
(Trích trong tập nhạc "Kinh Việt Nam")
Hỡi những con chim đêm sao chưa vỗ cánh
Hỡi những anh nông dân sao chưa về làng
Hỡi những người mẹ già hàng đêm sao khóc
Hỡi chúng ta hôm nay đang nghe gì không.
Những chiếc khăn tang bay trên tóc bù rối
Những mắt ai tim ai đang mong người về
Những chiếc nạng gập ghềnh người im tiếng nói
Những sớm mai âm u sao chưa đổi thay.
Còn nụ cười trên đôi môi
Còn trái tim chân ta còn tới
vì giống nòi vì nước nhà tả tơi
Xin anh chị hãy vùng lên
Đời sống này đầy bóng tối
Triệu anh em chia sớt nguy nan
xây cách mạng dựng đời người mới
Dân ta thề quyết lòng giữ nước
Dù trên vai đời sống nhọc
Dù đạn bom đêm gầm thét
Xin dân tộc hãy vùng lên
Già gái trai cùng tiếp nối
Vì quê hương không có tương lai
Bao tháng ngày nhìn đời lửa cháy
Xin anh chị sẵn sàng đi tới
Đừng mong ai Đừng nghi ngại
Vì đời ta hôm nay đã thắm máu người.
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm
Có hai mùa vẫn đi về
Có con đường nằm nghe nắng mưa
DK:
Em ra đi nơi này vẫn thế
Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ
Vườn xưa vẫn có tiếng Me ru
Có tiếng em thơ
Có chút nắng trong, tiếng gà trưa
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ đường dài qua cầu lại nối
Nhớ những con kênh nối hai giòng sông
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Trong lòng phố mưa đêm trói chân
Dưới hiên nhà nước dâng tràn
Phố bỗng là giòng sông uốn quanh
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Khi chiều xuống bên sông nước lên
Én nô đùa giữa phố nhà
Có nắng vàng lạc trên lối đi
DK:
Em ra đi nơi này vẫn thế
Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Quê nhà đó bao năm có em
Có bóng dừa có câu hò
Có con đò chở mưa nắng đi
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Em Đã Cho Tôi Bầu Trời
Em sẽ cho tôi, cho tôi một đời
Em sẽ cho tôi, cho tôi một ngày
Từ chiều nay
Em nên lặng lẽ tới
Em sẽ cho tôi, cho tôi vạn lời
Em sẽ cho tôi, cho tôi vạn ngày
Từ chiều nay
Ngồi cạnh đây với tôi
Em đã cho tôi quên đi muộn phiền
Em đã cho tôi thêm bao ngày buồn
Vì chiều nay
Em muôn đời nằm xuống
Em đã cho tôi, cho tôi bầu trời
Em đã cho tôi yêu thêm loài người
Vì từ đây
Tôi có em đời đời
Vì từ đây
Thôi xót xa chờ đợi
Vì từ đây
Không có ai phụ người
Em đi qua cầu. Có gió bay theo
Thổi bùng khăn tang. Trắng giữa khung chiều
Em đi qua cầu.
Có lá xôn xao
Một giòng sông sâu.
Chở hồn thương đau
Em đi qua cầu.
Chở chiều trên vai
Ngậm buồn trên môi. Trái tim đã hoài
Một người nằm xuống,
Một người nơi đây
Em đi qua cầu. Một hồn mây bay
Em đi trong chiều.
Một đời khôn nguôi
Một đời riêng ai mong ai.
Em đi qua cầu. Tiếng súng vang theo
Làng mạc quê hương. Có dáng buồn rầu
Em đi qua cầu.
Có gió hiu hiu
Thổi lòng em xa. Đến mãi nơi nào
Em Hãy Ngủ Đi
Rừng đã cháy và rừng đã héo
Em hãy ngủ đi
Rừng đã khô và rừng đã tàn
Em hãy ngủ đi
Ngủ đi em đôi môi lửa cháy
Ngủ đi em mi cong cỏ mượt
Ngủ đi em tay xanh ngà ngọc
Ngủ đi em tóc gió thôi bay
Đời đã khép và ngày đã tắt
Em hãy ngủ đi
Đời mãi đêm và ngày mãi buồn
Em hãy ngủ đi.
--0o0--
Đồi đứng bóng và đồi thắp nắng
Em hãy ngủ đi
Mặt đất im mặt trời cúi nhìn
Em hãy ngủ đi
Ngủ đi em đôi vai lụa mát
Ngủ đi em da thơm quả ngọt
Ngủ đi em tay thôi mời mọc
Ngủ đi em trong tiếng ru êm
Người đã đến và người đã vắng
Em hãy ngủ đi
Ngoài phố kia loài người đã về
Em hãy ngủ đi...
Em Là Hoa Hồng Nhỏ
Em sẽ là mùa xuân của Mẹ
Em sẽ là mùa xuân của cha
Em đến trường học bao điều lạ
Môi mỉm cười là những nụ hoa
Trang sách hồng nằm mơ mà ngủ
Em gối đầu trên những dòng thơ
Em thấy mình là hoa hồng nhỏ
Bay giữa trời là tháng ngày qua
Trời mênh mông đất hiền hòa
Bàn chân em đi nhè nhẹ
Đưa em vào tình người bao la
Cây cỏ rừng bầy chim làm tổ
Sông có nguồn như suối chảy ra
Tim mỗi người là quê nhà nhỏ
Tình nồng thắm như mặt trời xa