Có
chàng họa sĩ không chuyên nghiệp
Chẳng thích vẽ tranh,chỉ vẽ
người!
Tìm đâu đối tượng? Buồn khôn
xiết!
Bao chiều, họa sĩ mãi suy
tư!!
Ai
xui cô bé ngày xưa đó
Tìm đến cùng anh ký hợp đồng!
Chịu ngồi làm mẫu cho anh vẽ!
Cho dù chim sáo đã sang
sông!!
Vẫn
đôi mắt biếc thu hồn ấy!
Từ lúc quen nhau được mấy lần
Cầm bút vẽ đường cong lộng
lẫy?
Nhìn nàng,họa sĩ cứ bâng
khuâng!!
Hết
vẽ anh chàng lại làm thơ!
Vắng người lại thấy buồn vu
vơ!
Bến tình ai khiến con thuyền
đậu?
Rồi một ngày kia,thật bất
ngờ!!
Nàng
bảo :Hôm nay hết hợp đồng!
Nếu em không đến,anh đừng trông!
Tình ta cũng chỉ như mây gió!
Tranh khác với người,anh biết
không???
Người
mẫu ra đi,họa sĩ buồn!!
Thơ,tranh toàn vẽ chuyện yêu đương!
Thơ tình vội xé,tranh đem đốt!!
Bể khổ trần gian,thật khó lường!!!