Lưu Diệu Vân
thơ
7
Giờ 47 Phút
Kệ Sách xuất bản
2011
Smashwords Edition
ISBN
978-1-4524-5618-8
từ HC

mục lục
mùa
hè vé khứ hồi
chiếc
giường màu đỏ
nhật
ký, trang 22
những
điều giản dị
cà
phê riêng
sợi
dây
khắt
khe
viên
thuốc 48 tiếng
mẫu
đàn bà lý tưởng
từ
anh
tháng
năm vĩnh viễn được chứng thực
lời
nguyền của cuộc chinh phục
mùa
hạ, góc đường Newbury
sa
thạch
quên
ngày
mười ba khuyết
tráng
ký ức trong cốc cà phê
đám
tang trong trí tưởng tượng
nơi
tình yêu quang diệu
ở
tầng thứ bảy
lời
thú thật của đứa con gái trung bình
nước
mắt visine
ngoại
lệ duy nhất
1954
tương sinh 1979
câu
truyện của người đàn ông và người đàn bà
sa
mạc buồn bã của hai ta
đối
thủ cao ngạo nhất
chỉ
mình anh biết vì sao
hòa
bình đích thực
đối
thoại cùng người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải
chùm
sẹo thứ ba
khơi
nguồn Casanova
cá
tính
femminile
bắt
đầu
cầu
may
đêm
son
hai
ly cam vắt A.Q.
nghĩ
đến, em lại khóc
em
ân xá anh trước
thư
gởi mã số @
thành
phố N2G-1A6
mười
dấu môi gẫy
dấu
chấm
mưa
m
anh
vào em trong tận thế
lần
thất hứa sau cuối
làm
phụ nữ (viết lách) thời nay thật là khó biết
mấy
tác
giả
Mùa
hè vé khứ hồi ngoài ba trăm
dăm bộ áo, cây bút, vài
cuốn sách,
ly cà phê quá cảnh
tiếng phong linh khuấy
nhịp
tíc tắc
tíc tắc
tíc tắc
thời khắc
anh viết vội chúc thư
khước từ quá khứ
vết
cắt hai lần bảy-năm-lận-đận
và nhắm mắt mường
tượng đường mây bay
mùa hè mắc võng nơi hai đầu
ngọn sóng
ru khe khẽ lọn tóc nắng
màu hạt dẻ
hạnh phúc thường hằng căng tràn chuyện dài chuyện
ngắn
đêm cắn vỡ mặt trời rơi
đêm phát sinh hai
vì sao mới
chúng ta chơi trò ráp nối
nơi vị trí
em vừa vặn
mỗi mình anh
dấu lệ trên má em và lòng
bàn tay nóng anh
vết son hồng em và ánh cười nồng
anh
vân hoa ngực em và vầng trán hiền anh
đêm chứng
minh mọi muộn phiền nghi ngại sẽ thôi còn tồn tại
đôi môi tiếp nối nơi bàn tay khởi đầu
mình âu
yếm nhau nồng nàn
ngàn ngàn vạn vạn ngày đổi lần
này
mùa hè vé một chiều về giữa biển rộng chăn
gối thơm
yêu
một đời.
Đừng nỡ đánh thức em
đừng
gỡ tấm màn lên
trời chưa sáng
ngày chưa tối
nếp
gấp kỷ niệm hôm qua còn rất mới
em chờ anh khoanh
khoảnh khắc trễ hẹn đã lâu rồi
vừa mới gần đây
thôi
giờ ta đang cách xa nhau
bao nhiêu triệu con phố
lốm đốm những mẩu xếp hình diệp lục đặc quánh
hạnh phúc khi bên anh
còn lại khoảng chân trần trên
nền gỗ lạnh tanh
nơi góc khuất
chiếc gương bật
khóc giữa ngàn ngàn sợi tóc ủ rũ nhân chứng
vòng
kim đồng hồ trong tủ kính trưng bày mẫu tuyệt tác
thời-gian-có-hạn
anh còn không nơi đó để buộc giây
níu chiều gió nóng mùi cồn chanh giải cảm cho em
và
những câu chuyện nhằm lạc hướng sự buồn nôn không
khí chật chội sắp vắng anh
hai trăm năm mươi dặm
nối dài tình yêu khoan thai
em đã tìm được vận tốc
yên bình
chỗ tựa khiêm nhường nhất trong tim anh bỏ
ngõ.
Ngoài kia,
mọi người đang cuống cuồng tìm
theo hướng sao bắc đẩu của riêng họ
bởi tương
lai luôn trầy trụa những rủi may
em thỏa thuê ngã
trọn vào trung điểm đời mình
trên chiếc giường
bốn chỗ gọn xinh màu đỏ
gối đệm soãi vai rộng
nồng ân ái
vững chải cho em ngủ vùi mê mãi
quên
đi thắc mắc vật cá nhân anh mua gần đây nhất từ nhà
thuốc tây
chiếc áo sơ mi anh đang mặc sao ân cần
thẳng thớm do bàn tay ai săn sóc
và mùi thơm trên da
thịt em có khơi gợi chuyện đôi giày cũ cất giữ lời
hứa hẹn trăm năm trong quá khứ
ngàn ngàn dấu chấm
nổ bừng pháo hoa kim tuyến lòng mắt anh đẫy đà hy vọng
ánh sáng thánh hóa mình hãy quên đi ngày mai thời tiết
sẽ mưa bão nhiều trắc trở
em cương quyết chấp
nhận mọi chê trách để được làm thiên thần một lần
cho riêng anh
hơi thở.
Tấp vào giấc mơ chung
quấn quýt đi anh
vực em ra khỏi vùng tối nhợt nhạt
tròng đêm
tấm chăn bông lông ngỗng ngột ngạt thiếu
hơi chanh kề cận
dắt em về phía nắng lấm tấm mầm
nhớ nhung sáng chủ nhật
không mây
đầy Vân
7 giờ
47 rồi, em còn ngủ trong lòng anh phải không
trên chiếc
giường hợp cẩn màu đỏ
chúng ta khai hoang thiên đàng
tầng 1816.
Anh khăng khăng giữ lại
những
trang nhật ký
trái tim em
anh không lấy
ôm chi một
xấp giấy
ngổn ngang lời trách móc
dạy đời
nhau
trên giường
trong xe
qua điện thoại
cuối
cùng cũng thất bại
vì em thiếu lòng bao dung
kiên
nhẫn
(hay anh không biết yêu đủ từng phần?)
dư
thừa ngỗ ngáo
táo bạo
đêm dạ vũ với chiếc áo
nâu hở lưng
lần đầu em biết dùng thân thể
để
lay động anh
chung quanh toàn những gã râu xanh
ánh
mắt đỏ đục
thú thật
em không cần anh
ở sắc
độ đó.
Chẳng còn cơn say ngất nào
giữ được
em ngoan ngoãn
bằng cơn say ở băng ghế sau
anh vò môi
em úa nhàu
trong mùi rượu
Tequila
mặn muối
máu
của con mồi van nài được săn đuổi.
Cuối
cùng
trăng lên
em cũng về một mình
mùi hôi tội
lỗi
vương vãi trong xe nhức nhối
chợt thức
tỉnh
anh chẳng bao giờ sợ mất nhau
nghiêm túc
có
lúc cũng chẳng thắng nổi vòng eo thon
dấu cắn lặng
câm
những vết thâm không trắng
dù em đã dùng rất
nhiều thuốc tẩy
tống anh
ra khỏi khí quản bệnh
hoạn.
Trưa tháng tám
rát bỏng
bóng mát hờn
ghen gió
anh bận che nắng cho ai?
chắc tại mình lỡ
dại
không biết đòi hỏi
một tuyệt đối
không
nỡ cắt
mái tóc dài
để quên những trang nhật
ký
anh còn giữ
(để làm gì?)
hay đã vứt đi
cả
cuộc đời em trong đó
trí nhớ hình tượng
rắc
rối
ảo ảnh lên ngôi.
Khi em buồn
Em không thích cô
em gái ngồi ung dung nhởn nhơ sơn móng chân đỏ sẫm trên
nền vải giường xa-tanh xanh ngọc mới giặt sạch và
chanh chua quy lỗi nguồn gốc nỗi buồn cho một người
đàn ông nó chỉ nghe tên nhưng chưa hề biết mặt.
Em
không thích cô phụ tá văn phòng bác sỹ gọi điện nhắc
nhở bằng giọng trách bầy nhầy kẹo gôm là đã trễ
hơn ba tháng hạn kỳ khám phụ khoa tổng quát và cằn
nhằn ung thư vú vẫn là kẻ thù đáng gờm nhất của phụ
nữ.
Em không thích cô bạn gái tay phải ôm đứa con
nhỏ vắng cha tay trái cầm khăn giấy nghẹn ngào phân
tích chuyện vui buồn mưa nắng vớ vẩn làm sao sánh bằng
nỗi khổ đau của một bà mẹ trẻ đơn chiếc.
Em
không thích cô làm chung sở nhắn tin quấy rầy mỗi mười
lăm phút xin lại bài phát thảo sơ lược nội dung tường
trình bản kế hoạch thư sáng ngày mai và thách thức nhấn
mạnh bằng không sự sống còn của mình sẽ trong tình
trạng nguy ngập.
Em không thích cô tổng biên tập tòa
soạn ế chồng email tùy tiện góp ý sửa loạt phóng sự
về đề tài tiến bộ y học thuốc ngừa thai cho phái nam
thành bài phê bình chỉ trích tâm sinh lý suy yếu của bọn
đàn ông tầm thế kỷ hai mươi mốt.
Khi em buồn
Em
chỉ muốn nghe anh dịu dàng nhắc nhở bằng giọng điệu
đẫm hơi ấm rằng chuyện vui buồn của em và cảm hứng
nguồn sống anh là một,
rằng dù anh là người đàn
ông cận đại nhưng anh biết yêu thương em bằng tất cả
sức lực của phần đời còn lại,
rằng nơi chốn
yên bình nhất để em hóa giải u uất là bên trong lồng
ngực anh
rằng trên đời này không còn gì quan trọng
hơn những môi hôn chân ái trễ muộn
rằng nỗi buồn
là nơi khởi đầu hạnh phúc giao hòa tâm hồn hai chúng
ta.
Cà phê Trung Nguyên
có hơn
trăm loại
sao anh dại dột
đòi thích mùi hương của
em
để khi tình yêu lên men
chua ngọt càng khó
uống
mùi vị riêng như thế
có ai mới hớp vào mà
không mê
anh cũng chẳng là ngoại lệ
cà phê
Trung Nguyên
có hơn trăm khuông viên
anh lại tùy tiện
chọn ngồi ngay cửa sổ
đóng khung Hồ Con Rùa
lúc
hoàng hôn chập choạng
nước trong hồ đã cạn
hoang
mang đọng dưới đáy
lòng anh cũng cạn theo những
đường bay
tối nay chỉ mình anh uống
nên nụ
cười buồn rũ rượi
không còn hồn nhiên
in trong
tách cà phê riêng
chỉ có vị say
mùi men cay
trong
môi mềm cơn thèm đêm tiễn biệt
không ai thấy tiếc
dù
biết ngày mai
mùi cà phê tối nay
sẽ dừng lại
trước cổng sân bay.
Chúng ta chật vật
đòi níu
kéo đời nhau bằng sợi dây fiber optic
ngôn ngữ tất
bật
chạy từ bên này sang bên đấy
chỉ trong vòng
một giây
những ngón tay gõ tần ngần
đến một đời
sau
âm vẫn là vần
vần điệu của thơ
thơ hay
bắt nạt ngôn ngữ [anh hay bắt bẻ em]
ngôn ngữ dính
dáng chúng ta
các chữ cái tranh nhau trào ra rối rắm
ý
rời lời rạc
những ngón tay hoang mang
nhấn mãi nút
backspace.
Có lẽ anh cho rằng em quá khắt
khe
giữ kẽ
trong thời điên loạn
người ta làm
tình, làm tội nhau trên những trang giấy
không chút áy
náy
thậm chí
còn tự đem mình ra khỏa thân trần
trụi
để người khác ghi lại cái khát khao sóng sánh
họ đang cố gắng tranh thủ
thách thức lý luận
phiến diện
không bằng những đôi môi khập khiễng
mà
bằng thể chất tráng kiện
có sừng
có sức lực
của
những người đàn bà đang biết mình muốn gì
sau hai
ngàn năm đần độn
cái thuyết chính chuyên
xã hội
chuyên chính
bị bịt miệng bằng mảnh khăn trắng
không
lốm đốm những giọt máu hồng
họ bóp cổ cái tư
tưởng tình yêu Platon
sự trinh nguyên của hai linh
hồn
anh khó thể nào chấp nhận
anh có còn cho rằng
em quá khắt khe
giữ kẽ
nếu có một ngày
họ
biến thân thể em thành câu lạc bộ người đọc
và
anh không phải là hội viên duy nhất.
Tai nạn lúc một giờ đêm
dấu
thăng giáng bất thường
giấc ngủ kề lo ngại
nức
nở cuộn gối chăn
chín giờ văn phòng mới mở
lại
chắn chắn không phải là sự tình cờ
hay ngẫu
nhiên
mà buồng trứng
hốt hoảng chạy trốn sự
xâm nhập
dẫn dụ của thế giới bên ngoài
cuộn
dâng vào trong
tinh trùng mệt nhoài
rã rời cuộc chạy
đua
đến đích
chưa hẳn sẽ là người thắng
cuộc
trong đêm đứt ruột
anh không nhìn thấy máu
em chảy ra từ khóe giữa màng tím
tiếng rên im lịm
vô
sản
trời vẫn chưa kịp sáng
sương tơ đã kiệt
cạn.
Viên thuốc tránh thụ thai khẩn cấp
chỉ
hiệu nghiệm trong vòng 48 tiếng
còn quá nhiều thời
gian
để tập tành quyết đoán.
anh hay bảo đàn bà không nên
thái quá
đừng quá quyến rũ,
đừng quá cả
tin,
đừng quá thông minh,
đừng quá đặt nặng
chuyện tiết trinh,
và nhớ đừng bao giờ yêu quá đến
quên mình
đàn bà đừng quá quyến rũ
cài
móc áo ngực
vuốt đôi mi cong
dầu mượt trên
tóc
khuyên tai pha lê
giày cao gót nhọn
ngạo nghễ
những chọn lựa xung động miễn cưỡng
trong quán hẹn
ẩm mốc mùi jazz xanh xám
người nhạc sỹ điệu nghệ
mở màn bài độc tấu tây ban cầm
gã hầu bàn hỏi
viền đường hay muối trên vành ly margarita
hắn trả
lời: môi cô hẳn sẽ đủ ngọt cho tôi
và gọi cho
mình một ly martini với gin
ánh mắt động tình của
hắn khiêu khích: tôi đoán hiểu ý thích cô
đàn bà
đừng quá cả tin
trên sân khấu người nhạc sỹ
đang nghiêng mình đón nhận những vết son tán thưởng
khuất sau ánh đèn hắn liếc sang chờ đợi cử chỉ
cảm kích tương tự
nụ cười lịch lãm ngấm ngầm
thông điệp: người nhạy cảm như cô nên biết tôi đang
thèm
khát điều gì
đàn bà đừng quá thông
minh
nhạc và rượu nhượng bộ những lời dụ dỗ
trên mặt nệm hoàng hậu trong căn hộ đầy ắp khoảng
trống không trăng không tinh tú
em ôm lấy hắn bằng
sức lực em ước từ nơi anh
chiếc váy ngắn trút rũ
khỏi thân thể bị động
em mơ hồ lời dặn dò văng
vẳng bên vành tai nóng
đàn bà đừng đặt nặng
chuyện tiết trinh
nhớ đừng bao giờ yêu hết
mình
em trở thành người đàn bà lý tưởng của
anh trong vòng tay hắn