Michelia
Mi & Ngôn Lời
Thơ
Copyrighted by Michelia
Published by Kệ Sách eBook - 2011
Smashwords edition
ISBN: 978-1-4524-4131-3
Smashwords Edition,
License Notes
This ebook is licensed for your personal enjoyment only. This ebook may not be re-sold or given away to other people. If you would like to share this book with another person, please purchase an additional copy for each recipient. If you’re reading this book and did not purchase it, or it was not purchased for your use only, then please return to Smashwords.com and purchase your own copy. Thank you for respecting the hard work of this author.
Tác giả giữ bản quyền sách điện tử này. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử, phát tán trên mạng Internet, nếu không có sự cho phép của tác giả, là vi phạm pháp luật và làm tổn hại đến quyền lợi của tác giả.
Tùy Tiện
Mi & Ngôn Lời, tác phẩm thơ Michelia
Tùy Tiện xuất khẩu lần thứ nhất tại Sài Gòn, photocopy khổ 13 x 21 cm.
In và tặng giang hồ, 2011.
Bìa và trình bày: Lê Thiên
Sửa bản in: Hoàng Lãng Tử
2011, Tùy Tiện
Chủ xị: Bỉm
Liên lạc: nxbtuytien@gmail.com
Thực đơn
Tựa 9
Về tôi 11
Cây chổi, tự truyện 14
Thảm kịch trong bóng đêm 16
Bụi hoang 20
Tạm Biệt
Cuộc sống, những dấu vết 22
Và tao, mãi là kẻ thất vọng 30
Nếp gấp 32
Ở Cakleing – Tôi đã thấy 35
Câu chuyện về một gã l[th]ang 37
Tôi, kẻ không là gì cả 39
Những đối nghịch 41
Tao là nấm mồ của tao 43
Khi hoang mang 46
Mi và ngôn lời 48
Cánh cửa khép 51
Dấu hiệu của những người như anh 53
Thơ tao, vũng bẩn 54
Im lặng của y 56
Bóng tối 58
Mày là một thằng mẫu mực 60
Riêng Bỉm 63
Ở thời điểm mà màn đêm lên men 67
Lý tưởng sống 69
Sự đổi đời 72
Về điều phi lý 75
Lễ của lễ hội 77
Quên 80
Đi 82
Ý niệm rời rạc
Tựa
Tính chất cao thượng của nhà văn bao giờ cũng bắt rễ sâu vào hai tâm ước rất khó giữ là: Không chịu nói man trá những điều mình biết và chống lại mọi áp bức. Đó là lời của Albert Camus trong diễn văn khi nhận giải thưởng Nobel Văn học 1958.
Đọc tập thơ “Mi & Ngôn Lời” của Michelia, chợt nhớ tới mấy lời đó của Albert Camus. Rồi lại như nhìn thấy một ngọn lửa. Ngọn lửa vô gia cư lúc leo lét chán chường, lúc bùng lên đau đớn của một cá thể thân xác đi hoang, kéo lê theo sau cái đau đớn của cả một dân tộc không còn mái nhà Tổ quốc đang bị dồn đến chân tường của sự tiêu vong.
Một tiếng rên rỉ câm nín, rờn rợn và tuyệt vọng chạy suốt từ đầu đến cuối, hiện hữu trong “Mi & Ngôn Lời”.
Và như vậy, có thể tìm ra được mặc cảm sáng tạo của Michelia trong “Mi & ngôn lời” là mặc cảm lửa .
Mặc cảm lửa trong thơ ca rất khó chịu với thị hiếu nghệ thuật của quyền lực và sự dối trá.
Nhưng trớ trêu thay, mặc cảm này lại sinh nở ra một thứ thơ ca đích thực, luôn được đám đông cần lao lương thiện mở rộng tâm hồn đón nhận .
Nguyễn Đình Chính
Mùa đã rụng
Bay đi đàn chim di…
Về
tôi
Tên
tôi, Thạch Trung Tuệ Nguyên
quê,
Cakleing
dân tộc, Chăm
tôn giáo, Bà La Môn
quốc
tịch, Việt Nam
gia đình, tính cả ba mẹ và các em
có sáu
– chưa rụng quả nào
Tôi ít khi quan tâm đến
tuổi tác theo thủ tục hành chính
vì lẽ tôi không
đếm ngày sống của mình bao giờ
Ngôn lời của
tôi, những cảm xúc mọc lên từ đôi mắt có con tim,
khối óc làm chất xúc tác
đôi khi tác động đến
thái độ của người khác
việc đó đối với tôi
chẳng có gì quan trọng
Sự im lặng ở nơi tôi
cũng là cái mầm tội lỗi
tôi bơi lội ở trong đó
đôi khi có sự ngờ vực ở người khác
việc đó
đối với tôi cũng chẳng có gì quan trọng
Để giữ một lối sống trong sạch và khoẻ khoắn
tôi phải tập giao cảm với cái đẹp
tập luôn cách buông xả những áp lực thường nhật
mọi người đều phán tôi là kẻ chạy trốn cuộc sống
mặc
kệ, chẳng có gì quan trọng cả
Trong cuộc chạy
đua mà lúc nào tôi cũng bừng tỉnh vào buổi sáng
tôi
phát hiện mình ở vùng miền khác
và trái tim tôi đập
lệch pha một chút
các quý bà đâm ra xa lánh tôi
những hệ luỵ tự bật gốc rễ
đi vào
đời sống
tôi đụng đầu với kẻ gai tinh
tôi
đụng đầu với kẻ bênh vực
tôi luôn ngơ ngác –
kẻ cả bọn trung lập
lúc
vui/lúc buồn
tôi luôn nốc cạn ly beer trên vỉa hè khu
phố lạ
và tán phét bằng triết lý thánh giả/đạo
đức con buôn
những cô ả qua đường liếc xiên mắt
vào đám đông đang chọc ghẹo
sự im lặng trong tôi
cũng được để ý
Ở quê
tôi
nơi chỉ có gió thổi rác bay
nắng đốt cháy
da, vàng tóc
bão lụt làm lung lay cơn đói, run đôi
chân
bóng tối luôn có những con ma gây sợ hãi nơi
tâm trí
tôi mở tiệc ăn mừng hàng đêm liền
say
xỉn, tôi đập nát cả cái tôi
Nhưng ở đây
tôi
được ngắm những chiếc hộp sắt cao/rộng có thải/chứa
những người đi ra đi vào
những chiếc xe chảy đông
nghẹt đường có người ngồi trên nó
đủ thành phần
rao bán vé số/ăn xin/lang thang/đứng đường
lâu lâu
có những tên côn đồ đánh đập nhau chảy máu
những
tiếng còi hú và mọi người chạy tán loạn
những gã
cớm rình rập giấc ngủ con đường trong đêm khuya
những
cặp tình nhân ôm hôn nhau vội vã
tiếng chó tru lúc
nửa đêm
và những sợi dây thòng lọng treo xác chết
tôi vẫn trố mắt nhìn
nhìn vào điệu ngữ ngoài kia
anh em tôi vẫn hô hào khẩu hiệu về tự do và dân chủ
hô hào khẩu hiệu yêu đất nước mình
đất đai và biển đảo
hô hào trong ngục tối
hô hào và hú gọi nhau ... ơi ới
chỉ
sự im lặng ở lại
Dù là gì thì trong tâm khảm
tôi
ở đâu đó rất xa
không có tên tôi
và
không thuộc phạm quyền của tôi
thượng đế rơi
rụng chòm râu bạc
có ai đó đốt que diêm soi nhìn
mặt hắn.
Cây chổi, tự truyện
Tôi là cây
chổi
nhiệm vụ của tôi là
quét
quét rác
quét
sạch rác
Tôi quét rác, từng ngày, từng giờ, từng
phút
từ trong nhà của một anh nông dân đến những
thành phố lớn
từ một cơ quan thôn làng nhỏ bé cho
đến dinh của các lãnh chúa
từ đồng bằng cho đến
miền cao
từ ao hồ nhỏ cho đến đại dương xa xôi
tôi
vẫn làm việc miệt mài với niềm tin rằng,
"Mọi nơi sẽ luôn sạch sẽ."
Ấy thế
tôi quét luôn kí ức nhân loại
quét
cả tuổi thơ và bóng ma lờn vờn trên mái đầu tôi
cho
đến một ngày khi tôi tự vấn, rác là gì?
thì có đôi
bàn tay ném tôi vào sọt rác
Và, tôi - là
rác
sống một đời sống
của rác
thứ bị
vứt
thứ bị chà đạp, coi khinh
Tôi vẫn nhìn
những cây chổi đang làm nhiệm vụ
quét
quét
rác
quét sạch rác
quét chính nó.
Thảm kịch trong bóng đêm
Có lẽ là vài trăm năm trước
họ
bị gạt ra ngoài
trong hoang mang
trong sợ hãi
sự
phẫn nộ chỉ làm cựa quậy cái thân thể để khỏi bị
lãng quên
bản án dành cho họ là sự mất tích
không
cứu rỗi - chỉ có sự cầu nguyện cho cái ô uế
không
đặc ân - chỉ có sự thương hại cho cơn khốn quẫn
không
nhìn nhận - chỉ có sự khinh miệt cho sự hiện
diện
trong lưỡng lự
họ là chiếc lá chắn ở
chính cái nơi điêu tàn của họ
ở đó có miếng ăn
và lời dụ ngọt
những gì
họ được khuyến khích chỉ khiến họ nản chí
vênh
cái khuôn mặt hèn hạ nhìn đời bằng sự câm lặng
ở
đây họ chứng kiến sự phản bội, sự bất công, và
những trò lừa phỉnh trong cuộc chơi chung
để cảm
chứng những tiếng ồn vang trong đầu
mùa đã rụng
bay đi đàn chim di...
họ
đi qua làng mạc, cánh đồng, nương rẫy những miền đất
mà họ gắn bó bấy lâu
họ đi qua miền đất mà đám
cây xương rồng đứng trơ trọi trên mảnh đất của
nắng và gió
họ đi qua những cồn cát không còn dấu
tích của sự sống
những nấm mồ của dòng tộc và
những đền thờ của tổ tiên
bimong,
kalan
họ ra đi và để quê
hương ở sau lưng
họ đi qua đêm lạnh của những trận
mưa lụt
đói
khát, mệt mỏi
họ đi sâu vào rừng, vượt núi
mất mát,
chia ly
họ đi qua những thành phố đông đúc người
thất
lạc, tủi nhục
họ đi qua sông hồ, biển cả, bão táp
và sóng dữ
chìm
nghỉm, trôi nổi
họ đi qua những miền đất vẫn còn
chiến tranh, vẫn còn đói khổ, vẫn còn những đối xử
bất công, vẫn còn những phản bội, những lọc lừa,
những u mê, những ngu xuẩn của đồng loại
nhắm
mắt và chịu đựng
họ
vượt qua bề dày bóng đêm của lịch sử
để tồn
tại
nghe âm vang của những đồng đội, những người
thân những anh em những bạn bè dội về những tiếng
thân thương
điều làm họ đáng sợ
là phải ngoái
lại cái đằng sau mà quá khứ như là những nấm mồ với
dòng tên vô danh
không tiếng động
không lễ nghi
bay
đi, đàn chim di
cuộc ra đi và mất tích của họ
có khi được nhìn nhận nhầm lẫn là tội đồ
cái
miền đất mà họ tìm tới
ở đó họ bị đối xử
thậm tệ
ở đó họ bị phân biệt kỳ thị
ở đó
họ bị xua đuổi
ở đó họ bị chèn ép
sự phản
kháng của họ vô hiệu
sự có mặt của họ như là
bóng ma hay một sinh vật không phải là người
bản
năng sống
họ phải sống
để vạch mặt những kẻ
dối trá, những kẻ tàn bạo, những kẻ đã buộc họ
phải lìa xa quê hương, mái nhà, người thân
một
sự thể hiện lầm lạc cho sự ra đi của họ
mất
tích của vài người không được nhắc đến
mất
tích của một nhóm người không được nhắc đến
mất
tích của cả giống loài người cũng không được
nhắc đến
các
sử gia được tăng cường để tìm cái đầu lâu của họ
về làm cuộc hỏi cung vạch tội
tìm cả xương cốt
của họ về để gặm nhấm
nhưng trong bóng đêm thảm
kịch những linh hồn côi cút lờn vờn trên mái đầu bạc
phơ của thể chế tráo trở
và tôi - không phải
là người cuối cùng nghe được tiếng ai oán, căm phẫn
của những linh hồn lang thang
chưa được trả về với
cội nguồn của chúng
nơi họ hiện tồn, được hoan nghênh.
Cuộc sống, những dấu vết
Trên quả đất không rõ tên tuổi
tôi rơi và dính vào một mảnh đất có hình hài xác định
những ồn ào có đôi tay vô hình xô đẩy tôi nhập cuộc
những khuôn mặt được vẽ lên khác nhau phát lại cho tôi những khuôn mặt
để trong im lặng tôi hồi tưởng và luyến tiếc
Trong một đất nước có nhiều dân tộc – tôi thuộc về một dân tộc thiểu số
vũ đài lịch sử đổ vỡ rơi từng mảnh lên đầu
tôi nghe những bóng ma kể lể về thế kỷ của nó
những lời bâng quơ, nhạt nhẽo, vô thức rú lên
từng hồi, từng đợt
lần về cội nguồn
như than van
như kiêu hãnh
những âm vang vô thanh vỗ dội trong bộ óc tôi những thuật ngữ hài hước
tôi chẳng thể nhếch môi lên nổi để nói về nó dù
là cho riêng mình.
Trong một xã hội để trở thành một công dân tốt
tôi được học cách sống lẫn cách yêu thương đồng loại
mọi hình thức đều là mưu mô nhằm vào con người
đầu óc tôi trải rộng rồi trở nên khuôn phép
trái tim tôi mở toang rồi co thắt
khi những tội lỗi chưa được phơi bày
tôi vẫn là kẻ trong sạch.
Lúc này đây ngay dưới chân tôi
cuộc sống loãng và trương phình phai lần mọi dấu vết.
Bụi hoang
Ơi
bụi hoang
quê nhà hiu quạnh réo gọi mi giữa nắng và
gió
nơi linh hồn anh em mi im lìm trong hốc đá, lùm
cây
nơi dáng hình anh em mi rã
mình trong đám rong rêu
Hoa
nắng héo khô rơi vung vãi trên đền tháp Pô
Ramê
vo ve những tiếng đập cánh
của bầy ong
những hạt bụi bung mình khỏi lớp vữa
khô
của những viên gạch meo mốc
của những pho
tượng cụt què đầy huyền bí
của những khuôn mặt
hớn hở của đám dân Chàm
tung bay
Đêm nay
trăng
thượng tuần
vọng trong luồng gió
rung trên ngàn
cành lá
tự truyện của những hạt bụi hoang
hạt
bụi của những hơi tiếng hắt hủi
hạt bụi của
những ánh nhìn khinh khi
hạt bụi của những bàn tay
gạt phủi vội