huỳnh
lê nhật tấn
MendA
thơ
Copyrighted by Huỳnh Lê Nhật Tấn
Published by Kệ Sách eBook - 2011
Smashwords
edition
ISBN:
978-1-4524-0561-2
Smashwords Edition,
License Notes
This ebook is licensed for your personal enjoyment only. This ebook may not be re-sold or given away to other people. If you would like to share this book with another person, please purchase an additional copy for each recipient. If you’re reading this book and did not purchase it, or it was not purchased for your use only, then please return to Smashwords.com and purchase your own copy. Thank you for respecting the hard work of this author.
Tác giả giữ bản quyền sách điện tử này. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử, phát tán trên mạng Internet, nếu không có sự cho phép của tác giả, là vi phạm pháp luật và làm tổn hại đến quyền lợi của tác giả.
Men Da
Tác phẩm thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn
Bản in giấy do Da Vàng xuất bản lần thứ nhất 49 bản tại Đà Nẵng, photocopy khổ 13 x 20 cm. In xong lưu nộp cho gia đình & gửi tặng thân hữu 05/2009.
nhà xuất bản Da Vàng
liên lạc: huynhlenhattan@gmail.com
Chịu trách nhiệm xuất bản: Huỳnh Lê Nhật Tấn
Đọc bản thảo: Trần Nghi Hoàng
Trình bày: Bùi Bố
Bìa: Tom Ager
© 2009, Huỳnh Lê Nhật Tấn
Mục lục
007 Lối mòn xanh
011 Tiếng kêu trong đêm
012 Vùng thở
015 Mặt trời
017 Vọng đèo
019 Điểm sáng
021 Dáng dốc con tàu
023 Khối màu đa sắc
025 Xô–nát cuối ngày
029 Chuyến đi từ giấc mơ xa
032 Mặc định Tình yêu
034 Tuyệt tác đôi chân im lặng ngày đêm
053 Đêm lạc với lá thư
054 Ảo giác tím
056 Độ óng của tâm
058 Champa xanh thẳm
060 Cõi thiên định
062 Sợi nhật nguyện ngày buồn…
064 Bàn tay & trái tím khô
066 Chuyện động đậy giả tưởng
069 Bóng gió & lửa
071 Từ chiếc gương ánh sáng
073 Mắt biển
075 Những điều tươi vui
077 Sự vật đổ vỡ & tôi
078 Chiếc tủ lạnh ấm áp
080 Bước dạo vòng
082 Men da
084 Những mắc xích
086 Trong bé nhỏ đến rộng lớn
088 Ý nghĩa sự xa gần
090 Con số không đứng về phía trước
092 Lời phản động nơi chân mây
094 Tìm hang đá cho kẻ trú ngụ
096 Buổi chiều trên hai giọt nước trắng
098 Lời bất tử
100 Sa mạc tinh chảy
Giây phút bất tận
Một cơn hoan ca gió biển, những cỗ xe chạy ngược vào thời gian vô định. Tôi muốn tìm cách tịnh tâm xem những trận cười giòn giã của vở chèo đang tái diễn. Những khuôn mặt đầy xõa vệt son rực rạo những chất màu nguyên bản, hình hóa phôi tạo vào cái nhịp thở từng ngày của tôi bắt đầu tái hợp, chúng lệ thuộc vào bước chân lững thững, thong dong tìm về cái quy củ đang rình rò với chính mình. Tôi cảm nhận về một phố "Phái" tài hoa và tôn vẽ nghệ thuật sống hành vi cảm trông sự tiên nghị lòng người đón chào.
Tôi đã cố quen đi từng đêm buồn. Kẻ sáng tạo lạc vào vô giác tìm thấy cái quyền lực của tình yêu quá đỗi thiêng liêng, xoa xuôi lên vành môi lạnh khô. Mọi ý nghĩ tôi muốn phơi. Nó là cái gì? Là một quả tim bệnh tình, rỉ rò một tâm hồn đang cố tìm về nỗi đau của vệt sước trong quả tim tím bầm. Em ám ảnh tôi, cái chịu đựng bàn tay gầy guộc vì nhớ nhau, thèm vuốt ve được âu yếm người mình yêu. Chúng cuồng điên dữ dội vô cùng, tôi đã chạy ra Biển và nằm lên mặt sóng đong đưa thẩm vào da thịt tôi...Và cá mập có khi nào nuốt Tôi. Tôi có suy nghĩ về cái cũ như thứ trò chơi, nó bẩn thỉu vì sự duy tha có mặt, tình yêu cảm giác lui dân nép xác không rời
sự tưởng nhớ hôn là tường (?). Chúng ta có khi nào tung tăng đi trên con đường thẳng màu đỏ.
Ở đó, có em nhẹ phiêu bồng. Tôi thấy em nhặt lá, những chiếc lá bàng to đỏ hừm như trái chín
cứ xòe lên vụt gió. Em bảo: "Tình yêu chúng ta là lá, nó đang rơi ủ chạm vào đất, bắt anh làm kẻ nô lệ" Tôi cười ù.. chạm vào lá kia, tiếng giòn lá khô nghe lách. Tôi cứ mơ về con đường mang nhiều ý nghĩa, chúng nói cho tôi nghe về sự tĩnh lặng trong nỗi cô đơn bước. Tôi bước lao theo mũi tên được vót nhọn, kẻ sử dụng chúng, dương cung bắn vào mọi vật có quy bằng cái tên đúng như tôi hình tượng sự tự do còn lặng thinh trên mảnh đất màu mỡ âu hoặc từ ngọn rơm khô héo đó.
Từ hiên nhà nhìn ra, một lối đi xanh thẫm của loài cỏ dại, những bờ tre già đón gió, kẻ lang thang vẫn thích lặng để suy tư về một khoảng xanh tuổi thơ. Tôi uẩn khúc sự thật về những con người đang từng ngày rã thịt, tan xương trên trận địa trần gian. Một tuần tự về ý niệm khoác lên chúng bằng thứ màu xanh hòa bình. Tại sao không bay lên cùng nhảy múa như biểu tượng mà nhân loại sùng tôn, hưng phấn. Tôi cũng thích trên cái gì đó mát rượi lòng khi còn bối rối. Không? đừng là cơn cháy lửa bất tận, chúng tiêu hủy bao kẻ vô tội, tuệ trí dựng xây lâu đài trí tuệ của chúng ta. Tôi nghĩ chúng đã mất da thịt và hồn vía họ rụi buồn.
Kẻ vô ý thức đổ những lổi lầm bằng trò chơi tư chất và hành động gọi của thứ mà cây cối cần nước tưới xanh hoa lá. Kẻ sáng tạo muốn tìm lại
hồn đã mất thông điệp sự ý thức hệ. Tôi thèm màu xanh vô hạn, chúng chẳng bao giờ tự thẩm
về tiêu hủy chính lòng ham muốn. Hàng trăm cái chết oan hồn, biến xác, kẻ đi tìm thân nhân cúi mặt lặng buồn, gục ngã trước "lửa" vô tình cháy đỏ rộn nóng hừng. Tôi hoảng hốt cay mắt chứng kiến "lửa" một đồng nhất đúng mệnh danh trong triết học định vị, sùng bái vị thần trong tâm
Lời mơ
Một viễn cảnh của lửa đốt tôi bằng suy nghĩ tác phẩm ra đời hơn bao giờ hết. Tôi chấm phết bằng sự rung cảm hợp lực gọi kêu Thiên đàng trợ giúp. Hắn trốn chạy thú tội vì vô tình. Hắn thứ hai che mặt khóc trong hành vi kịch nghệ vô đạo. Hắn thứ ba lấy màu xanh xoa lửa cứu nạn. Hắn thứ năm Hội nghị khoa học gọi kêu lời thành khẩn lỗi xin. Hắn thứ sáu hoạt động tiền tệ với lối mòn vật chất. Hắn thứ bảy chính tôi khóc trong thơ, góp nhặt cầu hồn bình an cho linh hồn chết kia nhập dẫn.
Với tôi buổi chiều nay đầy nắng và tràn đầy sinh lực sống. Thơ cứ hiện về như lời nguyền rủa của những người khuất dẫn. Chúng ta hãy tịnh tâm
mở ra cho Họ lời hương tâm về miền thú tội trước vong linh.
Chạm dòng đời
Tôi có thể tạo mệnh dòng người qua lại
Cho một buổi chiều đợi cuộc rong chơi
Bế tắc là đêm.
Từ lòng mình
Tôi lắc đầu vô tội hãi hề lệ hàng
Nhu mì giữa điệu nhạc cay
Viết từ lời của ma hoang bay ra trong tôi
Không giọt nắng thơ thở ra
Không tiếng động nào của mùa có dòng chảy
Không có máu đông vào tim nguyện cầu
Không có vì sao đêm?
Reo rão ma quái
Bây giờ tôi đã lạc lối
Nhắm mắt rồi cười nhấp từng nỗi buồn đã định
hình...
Đêm yên biến sắc
Và đã có những đoàn người vô hình
vô tình giống
Tôi trong cái đêm
có bản ngã lênh đênh
Tôi lăn tròn như nụ trắng vùng trăng
Hít những nghẹn ngào cuộc đời
Trong nộ hờn chuyện tình qua...
Như là mưa vồ tình
Hít những giọt sương thấm da non
Em sẽ nghe trong tiếng khóc
Bước
Thở bầu ra hài nhi
Tô sắc màu vàng lúa
Tôi cù đất nở chung danh phận
Của em là tiên nữ đứng ngồi
Bay cụm về va vết đau
Thở dài.
Nắng lan vào em nhan sắc
Tôi xoa ngọn gió len vào bầu rượu cay đáu
Nơi mà đêm dáng em yên phận nằm
Khóc
Số đo quả tim anh nhịp về
Gió
Mưa
Đất trời hãy thở ra tôi cuộc sống
Mọi ngày vui ca.
Những chiếc mặt hóa trang lộng lẫy
Rụng vờn
Mắt mơ hương hoa
Nghĩa là thân nét tôi đang trôi
Rong rã đến một ngày phải dừng
Thở hấp vào lòng mẹ
Úp mặt vào bào thai
Tôi khóc thuộc phía chân trời mơ mộng
Xanh mùa vội tan
Ô hò tiếng đổ bóng khuôn mặt già nua
In lại bóng thân hình mình
Im-nằm lắng và bỗng chót lao vút về vùng nắng
ngời
Tung tăng điệu kinh cầu mặt trời sẽ thức
Phiêu du buồn chen vào tường khói ám
Những gương mặt tôi yêu
Nhập hồn vào lá thuyền
Trôi...
Trôi nét mặt quay vòng
Rơi cả tôi dạo vào những khoảng không gian
Yêu đương
Trong sắc thái mắt say vô hình
Tôi yêu những vàng vọt hong khô
Và vạn mặt đang hiện hữu trần đời
Khỏa dáng
Múa khúc nhạc
Đổi mùa
Mọc lên phố cây mưa
Tôi muốn nói vạn vật đều rơi
M...
Mọc từ bàn tay in vệt đất
Màu nói đã khoáy động ly rượu
Đỏ vờ vẫn trên môi em
Má hông ứng điều gì che dấu
Em?
Khước từ em
Mọc sau mái tóc và bên hông em
Sợi dây điện mạch chữ
Chạm vào nhau hôn mê
Khước từ chút men này
Mọc trong tôi con đường màu xanh lam
Cô tịch hàng cây cổ thấp dáng cơn mê
Tôi đi thẳng theo tia chói lòa
Khước từ chiếc ghế mây
Mọc bên em thiếu nữ tôi nhìn
Say sưa
Riêng thời gian là nỗi lo tiếng vỗ về
Của chân cao mọc từ bể trong
Mọc mọi bề không toan tính
Những nỗi sầu em sâu ta bằng sợi chỉ trắng
Khát vọng bên mặt trời
Em thêu thuần trong lời
Nói rang
Mọc trong vào
Quả nảo có khe hở hang đọng
Đập vỡ khuôn mặt em.
Tôi xin được mọc từ khoảng trống vùng lên
Thôi chữ xin
Khước từ đêm gặp gỡ.
Ngôi yên vị nghe tiếng khóc từ phía xa
Gẩy khúc nhạc rừng núi nghiêng cao chót vót
Leo đeo cuống quầy lối đi
Liếm mặt đường dài quanh co.
Tôi leo lên
Thấp xuống
Vận tốc làm tôi tái tê âm hồn của chiếc bóng
Buột lộ trình ngã người không ai trở về
Cua, núp bóng chiếc đen kinh hoàng
Lượn đổ cơn dốc tròn tia chớp của hơi thở cuối
Hấp nhả nỗi buồn
Đèo đeo lời phát cháy phía chân đèo cao
Dò đôi cánh tay ê chề
Trong cơn vang sâu rơi cỏi thiên
Hồn bay vịn hãi hùng ra Hải Vân ngàn hơi thở
ngưng
A...a
Đỉnh núi cao kia?
Những nẻo cao rú lên tiếng còi xe cúi mặt
Định mệnh kết cuộc im
Tôi giác cảm lòng người với bao đôi mắt trắng
phờ phạc
Hát đi tiếng khóc cuối cùng
Biển xanh mặn mà cát trắng vòng hội ngộ
Những âm hôn người dần chảy tan dưới chân đèo
Tâm hương vỗ lìa bóng khuất
Thời gian vô định bên tiếng vọng đèo cao
Đèo mây phủ bay bão bùng lo sợ
Khẩn cầu cho yên phận đỏ đen
Một con đường xuyên qua vách núi
Vạt về dòng nước trần gian
Còi xe tan
Đêm ánh lung linh sắc màu va chạm
Bay qua tâm tịnh đi qua.
Điểm sáng
Hạnh phúc tan
Hòa vào thân thể suy tưởng sống
Một vòng tròn là mặt trời
Nở như mặt trời
Trăm hoa trên đất tung lên khoảng cách
Nghìn miệng nói chuyện người thiên hạ
Đổ thành hạt muôn nồng nặc cho trang sức
Uốc ốc quay màn gió hương hoa
Giữa suy niệm khóc
Tôi bắt đầu yêu tên loài người
Thân xác như nhau
Và ao ước ướp ngồi lên ngôi vị
Chiếc ghế đá đông lạnh bốc hơi
Nhiều người lạ mặt trầm tư nghĩ ngồi
Oán vận mệnh dài trôi
Ngày
Tháng
Năm sinh
Sơ yếu về một gia đình
Sau đó tôi đã hôn người yêu
Nóng ran uống lớp tan kia
Tiếng tự tình lập xuân mộng vườn hoa trái chữ
Nghĩa
Khúc giao mùa
Những đốm yêu thương chuyển động vòng tỏa
Sáng
Lúc tiếng gà chưa gáy
Ghế đá tan
Chảy hóa lớp khói lạnh lẽo
Khi loài hoa bắt đầu tỏa hương